Nhảy đến nội dung

"TÔI LÀ NGƯỜI CUỐI CÙNG KHEN BẢN THÂN MÌNH LÀM TỐT"

by Sarah Shortt

marlon-woods
marlon-woods

SARAH SHORTT:

Chào Marlon! Mới đây bạn lại đăng kí học tại Sydney phải không? Đây chắc phải là bằng thạc sĩ thứ 3 của bạn rồi nhỉ?!

 

MARLON WOODS:

[Cười] Yeah, tôi là một sinh viên đi làm. Cứ mỗi lần tốt nghiệp xong, tôi nghĩ, lần này là xong thật đây, và rồi 6 tháng sau tôi lại quay lại trường học.

Học ở Úc không phải là ý định ban đầu của tôi. Tôi đã có một kế hoạch cuộc đời của mình, cụ thể từng bước cho đến khi tôi thành tổng thống vào năm 2036 - một kế hoạch mà tôi vẫn từng bước thực hiện cho đến khi tôi mở phòng gym của mình vào năm 2016. Trước đó, tôi vẫn check đều các bước: cấp 3, đại học, thạc sĩ, nghĩa vụ quân sự, kinh nghiệm làm việc,... Tôi đang thực hiện các bước đấy đúng theo kế hoạch và điều tiếp theo chỉ cần quay về và đi làm tại cơ quan chính phủ ở Cincinnati. Nhưng sau đó, tôi mở phòng gym tại Augusta, điều này đã trì hoãn kế hoạch, rồi tôi gặp bạn gái của mình (Felicity) và chuyển đến Úc. Vì vậy tôi phải rời kế hoạch tranh cử tổng thống của mình đến năm 2044.

Khi mọi người hỏi tôi muốn làm gì? Tôi nói, tôi muốn làm tổng thống, và tôi thực sự nghiêm túc về điều này.

 

Động lực nào thôi thúc anh thực hiện điều này?

Tôi không muốn bạn bất ngờ đâu nhưng tôi từ chưa bao giờ được bố tôi khen ngợi. Và điều này khiến tôi luôn nhen nhóm trong lòng ý định phải thành công để được công nhận. Bố tôi khen ngợi bạn bè tôi và anh chị em họ hàng nhiều hơn là khen tôi khiến tôi trở nên ám ảnh với việc phải giỏi hơn càng nhiều người càng tốt. Tôi chơi thể thao rất tốt những vì không cao lắm, nên tôi biết mình sẽ không thể thắng mọi người được. Vì vậy tôi nghĩ mình phải làm 15 điều khác thật sự tốt. Tôi định hướng bản thân rằng: Lĩnh vực gì cũng phải biết, không cần phải xuất sắc. Tôi thà giỏi 5 thứ còn hơn chỉ xuất sắc 1 thứ, và tôi nghĩ sự đa dạng linh hoạt chính là giá trị của bản thân.

Tôi đã phải trải qua một tuổi thơ không vui vẻ và không muốn điều đó lặp lại. Tôi biết mình phải làm gì cho cuộc đời mình nên tôi muốn đảm bảo mình có càng nhiều sự lựa chọn càng tốt, để mở càng nhiều cánh cửa càng tốt, và sự ám ảnh này càng ngày càng lớn hơn khi tôi lớn hơn. Khi nhiều tuổi hơn, tôi nghĩ thật tốt khi làm được 4 công việc này, 2 tấm bằng này. Và với chúng, bạn có thể làm 7 thứ khác nhau, nhưng với tôi vẫn chưa đủ...Bản mô tả công việc của tôi trông như một từ điển công việc, có rất nhiều công việc tôi đã từng làm và đó là bởi vì tôi muốn có được điều đó.

 

Nếu trở thành người đứng đầu là điều rất quan trọng với bạn, vậy bạn đối mặt với thất bại như thế nào?

Không được tốt cho lắm. Lần cuối cùng tôi thất bại đó là cách đây 7 tuần, khi tôi tham dự kì thi công nhân viên chức tại chính phủ Mỹ, tôi thiếu 2 điểm để đỗ. Điều này giống như hàng tấn gạch rơi lên đầu tôi vậy và hàng tháng trời tôi dày vò bản thân tại sao mày lại để điều này xảy ra? Mày nghĩ gì vậy? Mày phải làm tốt hơn thế và giờ mày phải làm 5 thứ để bù đắp cho thất bại này. Tôi vẫn nghĩ về điều đó cho đến ngày hôm nay và tôi vẫn nhớ rất rõ cảm giác thất bại ấy thế nào, tôi lúc đó đang ở đâu, đang mặc gì... nó làm tôi rất khổ tâm.

Điều này chắc chắn xuất phát bởi cảm giác mình chưa đủ tốt từ hồi còn nhỏ và đến tận giờ bố tôi vẫn không bao giờ khen tôi. Những thành tựu của mình luôn bị lờ đi, lãng quên và tôi chứng kiến những người mà bố tôi khen ngợi sau này cũng không trở thành người tương xứng với lời khen đó. Tôi vẫn luôn chờ ông nói rằng ông đáng lẽ phải ủng hộ tôi hơn và ông luôn tự hào về những điều tôi đã làm - và đến giờ tôi vẫn chưa được nghe những câu đó.

Sau chuyến thăm nhà gần đây nhất, sau khi nói chuyện với bố, tôi nghĩ lại và nhận ra lí do tại sao tôi làm những điều này - tôi đang đợi ông nói rằng ông tự hào về tôi và điều đó vẫn không xảy ra cho dù tôi làm gì đi chăng nữa, nghĩa vụ quân sự, mở phòng gym riêng của mình, 4 bằng đại học thạc sỹ, Les Mills, quay lại trường học... không điều gì có thể khiến ông nói câu: bố tự hào về con.

 

Làm thế nào để anh cân bằng tất cả mọi thứ trong khi bận rộn như vậy?

Bạn gái tôi nói rằng, sao anh không dừng lại và tận hưởng những điều mình đang làm hiện tại? Nhưng tôi đã lên sẵn kế hoạch cụ thể cho mình từ trước rồi, nếu tôi làm điều này trong một năm, tôi sẽ đạt kinh nghiệm này và sau đó trong hai năm, tôi có thể trở thành giáo sư, sau đó tôi có thể làm việc được cho công ty này...Tôi vẽ những bức tranh và hoạch định các kế hoạch cho những năm tiếp theo nhưng chưa bao giờ sống cho hiện tại. Tôi có thể hiện diện với những người khác nhưng tôi không thể nào hiện diện với chính bản thân mình. Tôi chật vật với điều đó.

12 tháng trước tôi nói tôi muốn đi học tại Sydney, dạy lớp và nghỉ ngơi và tôi hoàn thành chúng trong vòng 3 tháng. Ngay sau đó tôi bị trầm cảm bởi cảm thấy mình chưa đủ, và tôi buồn bực trong hàng tháng trời. Tôi đã vượt qua được nó, thức tỉnh và tập trung bản thân lại, và sau đó lấy lại được tinh thần. Tôi chọn thêm 2 điều nữa để làm, rồi thêm 1 điều nữa, rồi thêm 1 điều nữa. Tôi cần phải tự dặn mình là "không thêm nữa".

Mấy tuần trước tôi đang ở trong một khách sạn ở Melbourne, nằm trên giường và nghĩ mình chưa làm đủ cho thế giới này. Vì vậy tôi làm thêm 2 việc về phát triển toàn cầu, làm việc với nhóm đối tượng nổi loạn và bạn gái tôi hỏi tôi đang làm cái gì vậy? Tôi nói, anh không biết, anh chỉ cảm thấy mình làm chưa đủ, chưa tạo ra đủ những thay đổi, chưa giúp đủ nhiều người.

Điều thúc đẩy tôi lại chính là sự ỳ trệ. Việc không làm gì khiến tôi cảm thấy bất an và khi tôi cảm thấy vậy tôi sẽ làm những điều không đúng như xin làm những việc không đúng với sở trường của mình. Kể cả khi nhận thức được điều này, tôi vẫn không dừng lại được. Nó giống như thuốc phiện vậy. Tôi chỉ muốn làm làm làm lam... Tôi không thể chỉ làm 4 việc và chỉ đang làm 4 việc, tôi phải làm thêm để phát triển mình. Tôi chỉ cần tận hưởng những điều mình đang làm và nhận thức được chúng thật tuyệt vời. Nhưng tôi là người cuối cùng khen chúng. Tôi nghĩ, không, Marlon, mày phải làm tốt hơn nữa.

 

Trải nghiệm thất bại đã ảnh hưởng đến việc tiếp nhận phản hồi của anh thế nào?

Sự thất bại đó khiến tôi cảm thấy mình không đủ tốt. Thay vì nghĩ Marlon thi trượt - tôi nghĩ, Marlon là một kẻ thất bại, và điều đó khiến tôi lo âu hơn nhiều và khiến tôi nỗ lực nhiều hơn để không thất bại thêm lần nào nữa. Điều này là một động lực khiến tôi luôn làm việc theo tôn chỉ và vượt lên giới hạn của mình, những nó lại xuất phát từ suy nghĩ tiêu cực.

Khi tôi lần đầu dạy và nhận phản hồi. Tôi cảm thấy thật khó khăn. Bạn nói với tôi là nó không hoàn hảo ư? Tôi đã nổ lực hết mình vì bài thi đó, và vì vậy, khi nhận phản hồi tôi luôn lo âu, chống chế và căng thẳng. Tuy nhiên, khi tôi bắt đầu nhận điều nhiều phản hồi hơn, tôi nhận ra rằng tôi không thể cứ như vậy được, nên tôi phải cố gắng tách cái tôi của mình ra khi thi.

Tôi đã nói chuyện với KG [Kylie Gates] sau phần thi cuối cùng về việc quá gắn bản thân vào phần thi và cố gắng tách cái tôi của mình ra. Điều này đã giúp tôi cảm thấy việc nhận phản hồi là một điều khách quan. Les Mills đã thực sự giúp tôi tạo phân tách giữa bản thân và những thành công cũng như thất bại của mình.

 

Tôi sẽ không phải là một người phỏng vấn tốt nếu không hỏi Instagram của bạn! Bạn đăng bài theo một cách riêng. Tôi đoán rằng bạn là người rất kĩ tính khi lựa chọn các bài đăng.

Tôi lần đầu tham gia Instagram vào năm 2016 và lúc đó tôi chỉ muốn quảng cáo phòng gym của mình. Tôi yêu thích thể hình và cử tạ vì vậy tất cả những gì tôi đăng đó là hình mẫu thể hình, những thứ liên quan đến tập luyện như tạ, các bài tập, 7 ngày tập miễn phí, kheo cơ bụng,... nhưng chúng không hiệu quả một chút nào. Và sau đó khi tôi dạy các lớp Les Mills, tôi đăng lớp mình dạy, ảnh quần áo mình mặc,...và nó cũng không hiệu quả.

Cuối cùng tôi quyết định sẽ đăng tải những gì nghiêm túc trên mạng xã hội. Marlon thích gì? Marlon là ai? Và tôi nghĩ mình vui tính. Và tôi bắt đầu đăng những thứ hài hước, kể chuyện hài, và thể hiện nhiều tính cách khác nhau nữa. Và mới đầu nó có vẻ hay ho, nhưng cuối cùng tôi cảm thấy mình như là chú hề vậy và tôi đã tự giới hạn bản thân qua những post đó. Cuối cùng tôi không thích đưng video nữa.

Bây giờ tôi thiên về sự tích cực giản đơn. Tôi đăng những điều tạo động lực và cảm hứng mà thể hiện những suy nghĩ của mình. Tôi muốn bất cứ ai đọc trang của mình cũng cảm thấy sự tích cực.

 

Việc giảng dạy có ý nghĩa thế nào đối với anh?

Điều quan trọng nhất đối với tôi đó là việc mọi người sẽ rời phòng làm việc sớm, thay đổi trong xe hơi và hướng tới phòng gym… và tham dự lớp tập. Thời gian luôn là một nguồn hạn hẹp, vì vậy, ai đó dành thời gian của mình cho họ, đó là một điều lớn lao. Khi tôi trên sân khấu tôi sẽ hết mình, bởi vì đó có thể là những thời gian duy nhất trong tuần mà bạn tập luyện. Nó không khiến tôi cảm thấy quan trọng, nó khiến tôi mình phải có trách nhiệm để mang lại trải nghiệm tốt nhất cho mọi người. Tôi trân trọng những con người đã dành thời gian cho mình.

Tôi cũng yêu thích việc giảng dạy bởi vì nó khiến tôi được hiện diện trong suốt một tiếng đồng hồ. Khi tôi dạy lớp tôi không thể tập trung vào điều gì khác và tôi thích điều đó. Khi tôi mới mở phòng gym riêng của mình tôi cạn kiệt ngân sách, và bị trầm cảm. Lớp học chính là chiếc phao cứu sinh giúp tôi không phải nghĩ về điều gì khác. Tôi cháy hết mình với lớp học bởi đó là thời điểm duy nhất tôi thực sự hiện diện và khi lớp vừa kết thúc là tôi lại buổn vì quay lại với thực tại. Những lớp học tuyệt vời nhất mà tôi từng dạy đó là  - khi tôi cảm thấy buồn rầu - bởi vì nó mang lại cảm giác tôi có ích với mọi người. Sự kết nối giữa người với người là một thứ có sức mạnh lớn lao.

Marlon Woods là Đại Sứ Les Mills đang giảng dạy BODYCOMBAT, BODYPUMP và LES MILLS TONE. Anh ấy hiện tại đang sống ở Sydney, Úc, nơi anh ấy đang học bằng Tiến Sĩ về tâm lý xã hội tại trường Đại Học Sydney. Hãy follow Marlong trên Instagram nhé. Hãy follow Marlong trên Instagram nhé.